"Cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi người đều có một vai quan trọng" (Shakespeare)
Sân Khấu Ca Kịch – Một Cơ Hội Tỏa Sáng
14/09/2009 - 16:24:13
  © HƯƠNG GIANG (NYT)

Những vở kịch nhỏ nhưng có giá trị nghệ thuật cao như "Parlous Song" (Bài ca Parlous) và "Saturday Night" (Đêm thứ 7) đang được trình diễn – không hề ngại ngần trong việc nhỏ bé về mặt quy mô diễn viên, chỉ từ 3 đến 7 người, nhưng chúng đã tỏa sáng trong một “ma trận” ca kịch của Nhà hát London.

“Parlous Song” (2009)

[SK] "Parlous Song" (Bài ca Parlous) hiện đang là vở ca kịch đứng đầu Nhà hát Almeida (Anh Quốc) - được dàn dựng bởi nhà viết kịch người Anh Jez Butterworth. "Parlous Song" (Bài ca Parlous) đã từng được trình diễn vào năm ngoái tại sân khấu Off Broadway

 

Andrew Lincoln và Amanda Drew trong vở "Parlour Song."

 

Không hề có phần nghỉ giải lao, “Bài ca Parlous”là một khúc trường ca đùa bỡn, khiêu khích và sầu muộn tới tận trái tim. Bối cảnh hình ảnh được xây dựng gần với bụi mờ và những cơn mưa gợi nhớ đến vùng đất Tring (Anh Quốc)

 

“Dimetos” (2009)

 

Dimetos lại là một vở kịch khác được trình chiếu từ ngày 9 tháng 5/2009, sản xuất bởi Athol Fugard - một nhà viết kịch ít tiếng tăm, kể về một người đàn ông già đã có thời gian từng là kỹ sư cơ khí. Sự nghiệp của người đàn ông đó đã bị sụp đổ bởi chính những sai lầm của bản thân.
 

undefined undefined

Jonathan Pyrce và Holliday Grainger trong vở "Dimetos."

 

Khi vở kịch đuợc chiếu lần đầu tiên và giữa thập niên 70, rất nhiều nhà phê bình sửng sốt vì tính văn học hiển nhiên được bộc lộ trong một người có xu hướng Chống phân biệt chủng tộc như tác giả Fugard - nhà soạn kịch Nam Mỹ da trắng. Trong vở kịch này ông đã không đưa vào yếu tố chủng tộc như vẫn thường làm, mà thayvào đó là tính văn học sâu sắc và mượt mà.

 

 

Nhân vật chính – người kỹ sư già - do Jonathan Pyrce sắm vai

 

Với “Dimetos”, ấn tượng không chỉ là Fugard đã chuyển hướng từ việc tiên phong một cáchxuất sắc xu hướng chống phân biệt chủng tộc từ trước đó với 2 tác phẩm “Blood Knot” và "The Island",- mà là sự phô bày sự u ám một cách đẹp đẽ. Tất cả những điều đó đều mangđậm dấu ấn cá nhân của người dàn dựng

 

“Saturday Night” (2009)

 

Một vở kịch tuyệt vời nữa nên được xem vào thứBảy tại Nhà hát Nghệ thuật London đó là “Saturday Night” – một vở ca kịch được dàn dựng công phu với những nốt nhạc cao sáng chói

 

 

David Ricardo và Helena Blackman trong "Saturday Night."

 

Đây cũng lại là một vở kịch được “pha chế” từ tác phẩm cùng tên xuất hiện cách đây 80 năm, sau đó Stephen Sondheim viết lại vào năm 1954 khi tác giả còn rất trẻ. Năm 1997, vở kịch một lần nữa được “khai quật” - nhưng thực sự phiên bản đó đã không dàn dựng thành công.

 

Charlie Cameron hóa thân thành kỹ nữ trong "Saturday Night."

 

Giờ đây, "Saturday Night” đã quay trở lại trong một diện mạo hoàn toàn mới, với nội dung lạ hơn một cách duyên dáng và ý nhị ngay cả khi lời thoại không liên quan đên sự đỏng đảnh của thị trường chứng khóan hay bất cứ điều gì có liên hệ với xã hội chúng ta ngày nay. Một vở ca kịch xuất sắc với bối cảnh của câu chuyện vào năm 1929 tại New York cổ kính và xưa cũ.

 

  • © Sân khấu Việt Nam Online

Chú thích:

Off Broadway(*): Nhà hát ca kịch thành phố New York, giống như mô hình Broadway của Quận Manhttan nhưng nhỏ hơn

 
 

Bình luận



Tên của bạn:
Địa chỉ email:
Bình luận:
Mã bảo vệ:
Audio Version
Reload Image
 
Các tin khác
Chủ đề nóng
 
 
TRANG CHỦ | TIN TỨC & SỰ KIỆN | THẾ HỆ TRẺ | GIẢI TRÍ | BẢNG XẾP HẠNG LÊN ĐẦU TRANG